Chuyển đến nội dung chính

Em và anh yêu nhau một thời, và dùng cả đời còn lại để quên nhau

Em và anh, chúng ta, là những con người như thế. Những con người quyết định yêu nhau một thời, và dùng cả đời còn lại để quên nhau.

Anh, đã từng tất cả, là duy nhất trong lòng em như thế. Ảnh minh họa

Anh… đã từng là tất cả đối với em!

Anh đã từng là người khiến em mỗi đêm đều nhung nhớ, sáng thức dậy liền nghĩ đến.

Anh đã từng là người em luôn luôn muốn dính chặt. Muốn được ở bên anh, nhìn thấy anh. Muốn được chuyện trò cùng anh. Một phút thôi cũng chẳng muốn rời.

Anh cũng từng là cả một niềm động lực sống của em. Để em cố gắng thay đổi, hoàn thiện hơn từng ngày.

Anh đã từng là người em muốn được nắm chặt tay, ôm chặt tấm lưng, bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu.

Và anh đã từng là cả một tuổi trẻ khi em còn có thể yêu một cách cuồng si, khờ dại nhất. Có thể hết lòng trọn vẹn vì một người, hết lòng chủ động với người ấy. Nghĩ cho người ấy, hi sinh, chịu đựng vì người ấy.

Anh đã từng… khiến em rơi nước mắt rất nhiều, khóc rất nhiều.

Nhưng, anh cũng đã từng là những giây phút tuyệt vời, quý giá nhất mà em có được trong cuộc đời mình.

Những khi bên anh, em quên đi hết những lắng lo phiền muộn. Anh dẹp tan hết những khó khăn, giông bão vây quanh em bên ngoài.

Đối với em những ngày đó, chỉ cần có được anh thôi là đủ. Em chẳng sợ điều gì nữa cả. Em có thể bất chấp hết tất cả.

Anh, đã từng tất cả, là duy nhất trong lòng em như thế.

Là những gì em khát khao, mơ ước, tự hào, tin tưởng. Là hạnh phúc, là bình yên vô cùng to lớn của em. Là nguyện ước trọn đời, mãi mãi.

Thế mà anh… đã không biết trân trọng từ đầu. Không biết gìn giữ xem quý nó. Để tất cả mọi thứ dần dần lụi tàn qua từng ngày tháng. Để nó cạn kiệt, cạn kiệt đi không còn chút gì. Tới lúc anh biết yêu thương, thì đã là vô nghĩa.

Anh biết không? Đến bây giờ đây, khi nghĩ về tất cả, em thật sự rất đau lòng. Rất đau lòng.

Nhưng chuyện chúng mình… đã không còn có thể nào nữa rồi…

Đó có lẽ là điều thống khổ nhất mà chúng ta chọn lựa, anh biết. em biết, cả hai ta đều biết.

Nhưng không thể khác hơn, cũng không thể tốt hơn…

Những yêu đương cuồng dại, những giận hờn, những ghen tuông đau đáu. Những thói quen vô tâm, những ích kỷ hẹp hòi, những lần tin nhau chẳng tuyệt đối, những lần không hiểu nhau rối bời. Cứ thế, cứ thế đưa đẩy hai người bó gối ở hai góc trời khác nhau.

Chúng ta đã không chịu thay đổi, vì nhau. Chúng ta đã không chịu một lần lắng nghe nhau.

Hóa ra, chuyện người ta tìm đến nhau âu là do duyên số. Nhưng giữ được nhau hay không, chẳng mảy may liên quan gì đến định mệnh chút nào.

“HẾT QUYÊN”. Chúng ta cứ an ủi nhau bằng những câu bất lực như thế. Chúng ta cứ bao biện cho những sai lầm của mình, những nông nổi của mình như thế. Cứ đổ lỗi cho những hư vô thật xa vời, chứ chẳng đủ can đảm nhận lỗi về phần người.

Trốn mãi, chạy mãi, quẩn quanh mãi… Để rồi chẳng ai vui.

Để rồi chẳng ai quên.

Đến không thể, đi không nỡ, dày vò suốt cả một đời.

Yêu đương xa vời, niềm đau tồn tại mãi mãi.

Theo Dear.vn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Highlights Chung kết Champions League 2018 Real Madrid và Liverpool 3-1

Cùng xem lại những diễn biến chính của trân đấu chung kết Champions League 2018 giữa hai đội Real Madrid và Liverpool. Trận đấu kết thúc với tỷ số 3-1 nghiêng về Real Madrid qua đó giúp câu lạc bộ thành Madrid tạo nên lịch sử 3 lần liên tiếp vô định Champions League. Nguồn: UEFA

Những điều mẹ không bao giờ nói

Bạn sẽ chẳng được nghe kể về những đêm mẹ thức trắng, túc trực bên giường để lo lắng cho sức khỏe của bạn. Theo Ngôi Sao

Yêu một người không có nghĩa là để họ làm đau em

Bên ngoài kia có biết bao nhiêu người đàn ông tốt sẵn sàng cho em một tình yêu ngọt lành và an toàn. Cớ chi em cứ ở lại với một người không biết trân trọng em. Người ta nói rằng đau quá thì sẽ tự khắc buông nhưng tại sao em vẫn nhẫn nhịn, chịu đựng tất cả những tổn thương đó. Dù tôi biết em còn yêu anh ta nhưng anh ta thực sự không xứng đáng với tình yêu mà em trao đi. Tôi vẫn nhớ nụ cười rạng rỡ của em khi em khoe với tôi rằng em đã tìm được chàng trai trong mơ của mình. Thế nhưng rồi mọi thứ đổi thay, thời gian qua đi chàng trai ngọt ngào năm xưa nay đã trở thành một gã đàn ông khô khan, cục cằn. Anh ta có thể trút giận lên em bất cứ lúc nào mà không có lí do. Anh ta có thể thẳng tay tát em chỉ vì giận những chuyện cỏn con. Em khóc, tủi thân đòi bỏ đi, anh ta xin lỗi em lại tha thứ. Cái vòng tròn ấy cứ lặp đi lặp lại mãi không thôi. Cho đến giờ thì em có lẽ đã quá quen thuộc với những trận đòn đau đến mức em còn biết khi nào anh ta nổi giận để mặc thêm quần áo để anh ta đánh bớt đau....