Chuyển đến nội dung chính

Tình cảm của chúng ta bắt đầu vơi dần đi, từ những lần anh làm em buồn

Những lần em mệt mỏi, anh chưa bao giờ ở bên. Những lần em trốn đi, anh chưa từng tìm gặp. Những lần em cần được an ủi, anh chưa một lần dỗ dành. Cảm giác được an toàn và che chở bất cứ người phụ nữ nào cũng cần ấy, anh cho em được gì?

Những lần em mệt mỏi, anh chưa bao giờ ở bên. Những lần em trốn đi, anh chưa từng tìm gặp. (Ảnh minh họa).

Anh chưa từng khen cô ấy xinh. Vì đôi ba câu từ, không đủ biểu thị hết thảy cảm tình của anh dành cho vẻ đẹp ấy. Điều anh làm chỉ là lưu lại đường nét của cô ấy qua những tấm ảnh.

Mỗi lần gặp, anh sẽ chụp một tấm ảnh ở khoảnh khắc mà cô ấy chẳng để ý. Về nhà, anh cẩn thận rửa ra và treo lên mảng tường cạnh bên tủ sách.

Những tháng đầu tiên, số lượng ảnh tăng lên một cách đều đặn và nhanh chóng. Đến nỗi anh phải dời hết mớ sách xuống kho mới có chỗ trống để dán ảnh cô ấy.

Sau được một năm, tần suất anh rửa ảnh cũng thưa thớt dần. Anh định còn chục bức ảnh nữa khít khuôn tường, anh sẽ dời cả giường của mình sang hướng khác, để cô ấy lại được xuất hiện nhiều hơn nữa trong phòng anh. Vậy mà hơn tháng trôi qua, khoảng thưa ở kia vẫn chưa có thêm ảnh nào thêm vào nữa.

Anh với cô ấy rồi cũng chia tay.

Anh gom và đếm cả thảy 247 tấm hình - tương đương 247 lần anh và cô gặp gỡ. Công việc anh bỏ dở. Anh tắt điện thoại. Cất hẳn máy chụp hình. Chuyện của cả hai cũng chìm trong im lặng.

Vài tháng sau, bạn bè bảo anh cô sẽ sang Nga định cư. Anh chới với. Đau thắt lòng. Anh quyết định hẹn gặp cô ấy lần cuối, gửi hết số ảnh đấy lại cho cô.

“Có 247 bức ảnh trong chiếc hộp này. Và tấm thứ 248 là ở đây ...”

Anh lấy máy ra và chụp nhanh cho anh với cô ấy một tấm. Lần đầu tiên anh xuất hiện trong khung hình cùng cô ấy. Và cũng là lần cuối cùng hai người nhìn thấy nhau ...

“Anh không muốn hỏi em lí do mình chia tay là vì sao à?”

“Anh nghĩ em đã hết tình cảm ...”

“Những lần em mệt mỏi, anh chưa bao giờ ở bên. Những lần em trốn đi, anh chưa từng tìm gặp. Những lần em cần được an ủi, anh chưa một lần dỗ dành. Cảm giác được an toàn và che chở bất cứ người phụ nữ nào cũng cần ấy, anh cho em được gì?

Anh xin lỗi.

Em vẫn đẹp lắm.

Ngay cả khi em khóc, ngay cả lúc em dỗi, ngay cả lần anh chẳng lau nổi nước mắt của cả hai.

Là anh tệ. Nên không biết để tâm và giữ em lại.

Tuổi trẻ mà, ai chẳng hối tiếc vì những lần mình sai.

Có những mối quan hệ đến lúc kiệt cùng, mới biết vì mình chỉ để tâm đến cảm xúc của bản thân, nên chẳng còn ai ở lại ...

Mãi mãi, vốn dĩ cũng chỉ là khoảnh khắc rực rỡ mà ai đấy giữ lại trong khung hình ...

Theo Người Đưa Tin

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Highlights Chung kết Champions League 2018 Real Madrid và Liverpool 3-1

Cùng xem lại những diễn biến chính của trân đấu chung kết Champions League 2018 giữa hai đội Real Madrid và Liverpool. Trận đấu kết thúc với tỷ số 3-1 nghiêng về Real Madrid qua đó giúp câu lạc bộ thành Madrid tạo nên lịch sử 3 lần liên tiếp vô định Champions League. Nguồn: UEFA

Những điều mẹ không bao giờ nói

Bạn sẽ chẳng được nghe kể về những đêm mẹ thức trắng, túc trực bên giường để lo lắng cho sức khỏe của bạn. Theo Ngôi Sao

Yêu một người không có nghĩa là để họ làm đau em

Bên ngoài kia có biết bao nhiêu người đàn ông tốt sẵn sàng cho em một tình yêu ngọt lành và an toàn. Cớ chi em cứ ở lại với một người không biết trân trọng em. Người ta nói rằng đau quá thì sẽ tự khắc buông nhưng tại sao em vẫn nhẫn nhịn, chịu đựng tất cả những tổn thương đó. Dù tôi biết em còn yêu anh ta nhưng anh ta thực sự không xứng đáng với tình yêu mà em trao đi. Tôi vẫn nhớ nụ cười rạng rỡ của em khi em khoe với tôi rằng em đã tìm được chàng trai trong mơ của mình. Thế nhưng rồi mọi thứ đổi thay, thời gian qua đi chàng trai ngọt ngào năm xưa nay đã trở thành một gã đàn ông khô khan, cục cằn. Anh ta có thể trút giận lên em bất cứ lúc nào mà không có lí do. Anh ta có thể thẳng tay tát em chỉ vì giận những chuyện cỏn con. Em khóc, tủi thân đòi bỏ đi, anh ta xin lỗi em lại tha thứ. Cái vòng tròn ấy cứ lặp đi lặp lại mãi không thôi. Cho đến giờ thì em có lẽ đã quá quen thuộc với những trận đòn đau đến mức em còn biết khi nào anh ta nổi giận để mặc thêm quần áo để anh ta đánh bớt đau....